Chúa Nhật XVI Thường Niên, Năm C

Chúa Nhật XVI Thường Niên, Năm C

TIN MỪNG Luca 10. 38-42

38 Trong khi thầy trò đi đường, Đức Giê-su vào làng kia. Có một người phụ nữ tên là Mác-ta đón Người vào nhà. 39 Cô có người em gái tên là Ma-ri-a. Cô này cứ ngồi bên chân Chúa mà nghe lời Người dạy. 40 Còn cô Mác-ta thì tất bật lo việc phục vụ. Cô tiến lại mà nói: "Thưa Thầy, em con để mình con phục vụ, mà Thầy không để ý tới sao? Xin Thầy bảo nó giúp con một tay! " 41 Chúa đáp: "Mác-ta! Mác-ta ơi! Chị băn khoăn lo lắng nhiều chuyện quá! 42 Chỉ có một chuyện cần thiết mà thôi. Ma-ri-a đã chọn phần tốt nhất và sẽ không bị lấy đi."

-----

PHỤC VỤ TRONG TRẬT TỰ

Thoạt nghe bài Tin mừng hôm nay, có người đã trách móc: Sao Chúa quá mâu thuẫn. Mới tuần trước, Chúa kể truyện người xứ Samaria nhân hậu để dạy phải phục vụ. Vậy mà hôm nay, Chúa lại trách móc, tuy có nhẹ nhàng, nhưng vẫn đau đau, bà Martha đã lăng xăng phục vụ đón tiếp Chúa. Tại sao thế?

Nếu đọc kỹ bài tường thuật hôm nay cũng như toàn bộ Tin mừng, ta sẽ thấy phục vụ tuy được Chúa đề cao, nhưng vẫn phải nằm trong một trật tự toàn bộ của đời sống đạo.

Trật tự thứ nhất: Phục vụ phải biết quên mình.

Phục vụ mà không quên mình sẽ đi đến khoe khoang tự mãn. Ta hãy nhớ lại chuyện hai người lên đền thờ cầu nguyện. Ông Biệt phái đứng giữa đền thờ, lớn tiếng kể công: “Lạy Chúa, con ăn chay mỗi tuần hai lần, con dâng cho Chúa một phần mười thu nhập của con” (Lc 18,12). Thái độ khoe mình của ông không được Thiên Chúa chấp nhận vì ông phục vụ mà không biết quên mình.

Phục vụ mà không quên mình sẽ đi đến ganh ghét, dòm ngó, lườm nguýt, loại trừ người khác. Về điểm này, Đức cha Bùi Tuần có đưa ra một hình ảnh rất ý nhị. Trên bàn thờ có ngọn nến và bông hoa. Cả hai cùng phục vụ bàn thờ. Nhưng nếu ngọn nến đốt cháy bông hoa thì thật đau lòng. Phục vụ mà không quên mình sẽ đưa đến loại trừ lẫn nhau. Điều Chúa muốn là phục vụ quên mình. Phục vụ quên mình là phục vụ kín đáo: “Tay trái không biết việc tay phải làm” (Mt 6,3). Phục vụ quên mình chỉ cố ý làm vui lòng Chúa chứ không so sánh hơn thua với anh em. Vì thế phục vụ quên mình sẽ rất khiêm tốn. “Sau khi đã làm tất cả thì hãy nói: Tôi chỉ là đầy tớ vô dụng, tôi đã chỉ làm việc bổn phận đấy thôi” (Lc 17,10).

Trật tự thứ hai: Phục vụ phải biết lắng nghe.

Trước hết phải biết lắng nghe lòng mình xem có đức bác ái không. Nếu không có đức bác ái thì mọi việc phục vụ dù có lớn lao cũng trở thành vô ích như lời thánh Phao-lô nói: “Giả như tôi có đem hết gia tài cơ nghiệp mà bố thí, hay nộp cả thân xác tôi để chịu thiêu đốt, nếu tôi không có đức bác ái, cũng chẳng ích gì cho tôi” (1 Cr 13,3).

Thứ đến phải biết lắng nghe đối tượng phục vụ. Một phục vụ tốt phải đúng lúc, đúng nơi, đúng cách, đúng nhu cầu. Nhưng trên hết phục vụ phải biết lắng nghe Lời Chúa. Việc phục vụ của ta chỉ tốt và có ý nghĩa khi ta làm đúng ý Chúa muốn. Muốn biết ý Chúa, phải lắng nghe tiếng Chúa trong Tin mừng, qua cầu nguyện và tiếp xúc tâm sự với Chúa trong bí tích Thánh Thể. Lời Chúa là đèn soi bước chân ta, là ánh sáng hướng dẫn ta trong mọi hoạt động. Lắng nghe Lời Chúa làm cho hoạt động được vững vàng. Đó là xây nhà trên đá (cf. Lc 6, 47).

Trật tự cuối cùng: Phục vụ phải biết nghỉ ngơi.

Cuộc sống văn minh hiện đại ngày càng cuốn con người vào cơn lốc hoạt động đến ngộp thở. Người ta không còn thời giờ cho gia đình, cho bạn bè, và nhất là cho đời sống tâm linh. Tại các nước phương Tây, con người đang biến thành những cỗ máy làm việc, làm việc không ngừng. Đó là một đời sống mất quân bình, rất nguy hiểm.

Trong Phúc âm, Chúa Giêsu nhiều lần nhắc nhở chúng ta: “Đừng quá băn khoăn lo lắng”. Hôm nay Chúa nhắc lại với bà Martha một lần nữa: “Đừng băn khoăn lo lắng quá”. Chúa không chê trách công việc bà làm, nhưng Chúa chê trách thái độ lăng xăng, lo lắng thái quá. Chúa mời gọi bà hãy biết nghỉ ngơi, biết giữ bình an nội tâm trong một đời sống quân bình bằng cách biết cầu nguyện. Cầu nguyện là nghỉ ngơi bên Chúa. Cầu nguyện tạo cho ta một khoảng không gian và thời gian, nhờ đó đời sống tâm linh phát triển. Chính nhờ những giây phút cầu nguyện bên Chúa mà sinh lực ta được phục hồi. Và ta có thể phục vụ tốt hơn.

Lời Chúa kêu gọi bà Martha, Chúa cũng muốn nói với mỗi người chúng ta hôm nay: “Con đừng quá băn khoăn lo lắng cho cuộc sống. Hãy biết đến bên Cha mà nghỉ ngơi. Cha sẽ bổ sức cho con. Hãy chọn lấy phần tốt nhất như Maria. Đó là một kho tàng bền vững mãi mãi”.

Xin cho mỗi người chúng ta biết lắng nghe tiếng Chúa mời gọi, hãy đến bên Chúa nghỉ ngơi. Để nhờ Chúa hướng dẫn, việc phục vụ của chúng ta sẽ theo đúng ý Chúa muốn và để đời sống tâm linh ta được phát triển toàn diện trong một nếp sống quân bình. Amen.

KIỂM ĐIỂM ĐỜI SỐNG

1- Cầu nguyện là lắng nghe Chúa nói với mình, là gặp gỡ Chúa trong tình con thảo. Hiện nay bạn cầu nguyện thế nào? Có sốt sắng không? Có nhiều thời gian cầu nguyện không?

2- Bạn đọc kinh nhiều, nhưng bạn có cầm trí không, hay chỉ đọc như máy?

3- Khi phục vụ, bạn có thực sự quên mình, hay phục vụ để được tiếng là người đạo đức, để hơn người?

4- Muốn việc phục vụ thực sự tốt đẹp, ta cần có thái độ nào?

 

ĐTGM. Ngô Quang Kiệt

*****

Chúa nhật XVI thường niên – năm C

Nếu Đức Bênêđictô XVI nhấn mạnh đến Đức Tin thì Đức Phanxicô lại lưu ý nhiều đến hành động. Nếu vị Giáo Hoàng người Đức là chuyên gia về Đức Tin, thì vị Giáo Hoàng người Achentina lại quan tâm đến người nghèo. Tước hiệu của hai vị Giáo Hoàng cũng mang ý nghĩa rất đặc biệt: Thánh Bênêđictô là bậc Tổ phụ của một trong những ơn gọi đan tu, thánh Phanxicô lại từ bỏ mọi sự để lựa chọn Bà Chúa nghèo, để sống cho và sống với người nghèo. Đức Tin và hành động gắn bó với nhau như hai mặt của một tấm huân chương. Sự gắn kết ấy làm cho Đức Tin nên hoàn hảo và tỏa sáng. Hẳn ai trong chúng ta cũng đã có lần nghe thánh Giacôbê khẳng định: “Đức tin không có hành động thì quả là đức tin chết” (Gc 2,17). Hình ảnh Giáo Hội hôm nay được dệt nên bởi hai vị Giáo Hoàng kế tiếp nhau. Đó cũng là chứng từ rất mạnh mẽ của thời đại chúng ta.

Hai gương mặt phụ nữ được trưng dẫn trong Tin Mừng diễn tả hai khía cạnh quan trọng của cuộc đời con người nói chung và cách riêng là cuộc đời tín hữu: Hoạt động và Chiêm niệm. Có một thời người ta phân chia và xếp hạng, những đan sĩ nam nữ sống trong đan viện được gọi là những người sống đời chiêm niệm, và những linh mục triều hay một số cộng đoàn dòng tu được gọi là những người hoạt động. Cách phân chia này không ổn, vì nó tách biệt hai khía cạnh của đời sống tu trì, đang khi chúng phải được liên kết gắn bó với nhau. Quả thật, nếu một linh mục chỉ chuyên lo đời sống hoạt động mà lãng quên cầu nguyện thì những hoạt động ấy mất đi chiều kích siêu nhiên. Cũng thế, một đan sĩ chỉ chuyên lo suy niệm mà quên bổn phận của mình trong cộng đoàn thì lời cầu nguyện của họ có nguy cơ trở thành lý thuyết xa vời. Chiêm niệm và hoạt động phải được gắn kết với nhau nơi mỗi con người. Đó không phải là những việc thuộc lãnh vực đời tu, mà liên hệ đến mọi người, giáo sĩ và giáo dân.

Đừng vội phê phán bà Mátta. Chúa Giêsu không phủ nhận sự vất vả của bà. Khi khẳng định lựa chọn của Maria là phần tốt nhất, thiển nghĩ Chúa không đặt công việc của bà Mátta ở hàng thứ yếu hay không cần thiết. Bởi lẽ sự tất bật của bà nhằm phục vụ Chúa và mọi thành viên trong gia đình. Nếu liên kết bài Tin Mừng với Bài đọc I trích sách Sáng thế, chúng ta thấy Mátta có một “đồng minh” là bà Sara, vợ ông Abraham. Bà Sara cũng tất bật và chu đáo lo đón tiếp Đức Chúa khi Ngài đến thăm. Lòng mến khách của bà đã được Chúa thưởng công: mặc dù ở tuổi cao niên, Chúa cho bà mang thai cách lạ lùng, điều chính bà cũng không tưởng tượng được. Vì thế, khi nghe Chúa nói “Sang năm, tôi sẽ trở lại thăm ông, và khi đó, bà Sara vợ ông sẽ có một con trai”, bà Sara đã che miệng cười. Đối với Thiên Chúa, không có gì mà Ngài không làm được, sau này, sứ thần Gabrien đã khẳng định với Trinh nữ Maria như thế.

Chúa Giêsu đã gọi sự lựa chọn của Maria là “phần tốt nhất”. Lời “trách yêu” của Mátta khi nói với Chúa cho thấy sự thân thiện của Người với gia đình này. Chúng ta có thể trích dẫn nhiều chứng từ trong Tin Mừng cho thấy Chúa Giêsu đề cao việc lắng nghe Lời Thiên Chúa và thực hiện trong cuộc sống. Người còn khẳng định, những ai nghe và thực hiện Lời Thiên Chúa thì trở nên anh chị em và mẹ của Chúa. Người tín hữu Việt Nam chúng ta chưa chú trọng đến việc đọc Lời Chúa. Không những thế, họ rất coi thường và vô tâm khi tham dự thánh lễ, vào lúc chia sẻ Lời Chúa thì nói chuyện riêng, hoặc thiếu tập trung để lắng nghe bài giảng. Thói quen này đã tạo nên những người tín hữu hời hợt trong việc sống đức tin, thiếu gắn bó với Chúa và không thiết tha cầu nguyện.

Hai người phụ nữ trong Tin Mừng cho thấy hai cách gặp Chúa. Ta có thể gặp Chúa khi nghe Lời của Ngài. Ta cũng có thể gặp Chúa qua những hoạt động bác ái. Cả hai cách gặp Chúa đều đáng khích lệ. Người tín hữu không thể chỉ chọn một trong hai, mà mỗi người đều phải chuyên tâm cầu nguyện và thực hành bác ái. Hai phương pháp ấy bổ túc cho nhau: khi chuyên tâm cầu nguyện, công việc bác ái của chúng ta sẽ sinh nhiều hoa trái hơn; khi nhiệt thành làm việc thiện, lời cầu nguyện của chúng ta sẽ sâu sắc và thực tế hơn, vì ta được gặp Chúa trong anh chị em mình, nhất là nơi những người nghèo khổ bất hạnh.

Đức Giêsu Kitô đang ở giữa chúng ta – Thánh Phao-lô nhắn nhủ các tín hữu Côlôxê như vậy (Bài đọc II). Thánh nhân đã dấn thân hy sinh phục vụ Giáo Hội trong niềm xác tín ấy. Ngài có thể chịu mọi gian nan thử thách do lòng yêu mến Giáo Hội, vì Chúa Giêsu đang hiện diện và hiến thân vì chúng ta.

 

+Gm Giuse Vũ Văn Thiên

GP Hải Phòng

 

 

 

 

Video list