Xin hiệp nhất chúng con nên một!

“Thế ra Đức Kitô đã bị chia năm xẻ bảy rồi ư?” (1 Cr 1, 13) *

 

Con thấy Chúa oằn mình trong đau đớn

Từ trên cao thập giá, Chúa nhìn con

Ánh mắt Chúa chờ đợi con an ủi.

Hai nghìn năm sao Chúa mãi ngậm ngùi?  

 

Buổi tiệc ly, trước ngày lên núi Sọ

Gió hắt hiu nghe tiếng Chúa nguyện cầu

Ánh trăng sầu lặng im trong vườn Giệt

Lời Người Con: Xin hiệp nhất, Cha ơi!...

 

Chúa ơi, Chúa! Con đã quá hững hờ

Ít bao giờ con quan tâm tình Chúa

Con tìm kiếm những chuyện ở đâu đâu

Bỏ mặc Chúa đớn đau từng chi thể!

 

Buổi chiều nay nghe tiếng Chúa trong lòng

Lời vang vọng hai nghìn năm còn đó

Gió thổi vào làm nóng hổi buồng tim

Con tìm về dâng tâm tình tạ lỗi.

 

Ôi, ngọt ngào vì Chúa ở cùng con

Xin cho con sống mãi phút giây này

Được cùng Ngài chia sẻ nỗi lo toan

Để xứng đáng là phần chi thể Chúa!

 

Con thương Chúa vẫn hoài mang đau đớn

Bởi thế gian nhiều ý kiến bất đồng

Bởi Giáo Hội còn chia năm xẻ bảy

Trái tim Cha tuôn chảy những muộn phiền...

 

Vâng, Chúa ơi! Con là chi thể Chúa

Xin giúp con luôn kết hiệp với Ngài

Xin cùng Ngài chết đi trong tội lỗi

Như cành nho được người trồng cắt tỉa!

 

Chúa ơi, Chúa! Con từ nơi đất thấp

Nhấp chén sầu cùng Chúa, chẳng từ nan!

Xin Cha ban ơn hiệp nhất tràn đầy!

Cho Giáo Hội nên một trong Nước Chúa!

 

Cảm tạ Chúa lắng nghe con cầu khẩn!

 

                                   

                                   (21/1/2014)

---------------------------------------

(*) Viết sau buổi cầu nguyện cho các Kitô hữu hiệp nhất, do Ban Mục vụ Liên tôn tổ chức, tại Trung Tâm Mục Vụ Tổng Giáo phận Sài Gòn.